Ngô Hải Ba nghe vậy thì không khỏi sững người, vì hắn không ngờ Lương Duy Thạch lại phản đối ba dự án di dời lớn đã được thông qua từ thời hắn còn đương chức.
“Đồng chí Hạ Kiến Tân đã giải thích với tôi, sở dĩ phải khởi động việc di dời Trường Trung học số Hai thành phố, Bệnh viện Nhân dân và Đại sảnh Dịch vụ Hành chính là để đáp ứng nhu cầu về giáo dục, văn hóa, y tế của khu đô thị mới, đồng thời thúc đẩy trung tâm thành phố dịch chuyển từ khu đô thị cũ sang khu đô thị mới.”
“Nhưng tôi cho rằng, phát triển đô thị không thể bỏ qua nhu cầu đi lại, sinh hoạt thuận tiện của người dân, càng không thể làm tăng chi phí sống của họ. Nhất là trong lúc ngân sách đang eo hẹp như hiện nay, lại càng không thích hợp vay mượn, ứng trước trên quy mô lớn để triển khai chuyện di dời.”
“Tôi biết, dự án di dời này không phải do một mình ông quyết, mà là quyết định tập thể của cả ban lãnh đạo khi ông còn tại nhiệm. Tôi hoàn toàn không có ý thiếu tôn trọng ông, chỉ là khoản chi cho dự án này động một cái là hơn cả tỷ, nên tôi buộc phải hết sức thận trọng, mong ông thông cảm.”




